|
DUYÊN NỢ CỦA
BÁC VỚI BÁO CHÍ
|
 |
|
Chủ tịch Hồ Chí Minh trong phòng làm
việc của Người ở chiến khu Việt Bắc |
Duyên nợ của
Bác với báo chí
Báo chí của ta
không phải để cho một số ít người xem, mà để phục vụ cho
nhân dân. Mục đích của chúng ta là xây dựng chủ nghĩa xã
hội, đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà, giữ gìn hòa
bình thế giới. Mỗi tờ báo như báo của nông dân, báo của công
nhân, báo của thanh niên, báo của phụ nữ... nên có đặc điểm
của nó...
Nói đến
báo chí trước hết phải nói đến những
người làm báo chí.
Các cô, các chú đã có những ưu điểm như đã đóng góp vào cuộc
kháng chiến thắng lợi, xây dựng hòa bình và đấu tranh thống
nhất Tổ quốc. Nhiều đồng chí đã cố gắng làm việc. Gần đây,
sau khi nghiên cứu chỉ thị của Trung ương, các đồng chí đã
thấy rõ công việc báo chí là rất quan trọng, và đã thấy được
những ưu điểm và khuyết điểm của mình. Như thế là tiến bộ.
Bệnh dùng chữ
Ưu điểm
của các cô, các chú không ít. Nhưng khuyết điểm thì còn
nhiều. Trong các đồng chí cũng còn có người hoặc ít hoặc
nhiều chưa thoát khỏi ảnh hưởng tư sản và tiểu tư sản, cho
nên nắm vấn đề chính trị được chắc chắn. Nói về
văn
nghệ,
Bác thú thật có ít thì giờ xem các bài văn nghệ. Có lẽ vì
thế mà có lúc xem đến thì thấy cách viết thường ba hoa, dây
cà, dây muống; và hình như viết là để đếm dòng lấy tiền, có
những bài nhạt nhẽo thế nào ấy.
Còn viết
về
chính trị
thì khô khan và có hai cái tệ: một là rập khuôn, hai là dùng
quá nhiều chữ nước ngoài. Cái
bệnh dùng chữ,
là phổ biến trong tất cả các ngành. Đáng lẽ báo chí phải
chống lại cái bệnh đó, nhưng trái ngược lại báo chí lại
tuyên truyền cho cái tệ đó. Cố nhiên, có những chữ không thể
dịch được thì ta phải mượn chữ nước ngoài. Ví dụ: những chữ
kinh tế, chính trị... thì ta phải dùng. Hoặc có những chữ
nếu dịch ra nếu dịch ra thì mất cả ý nghĩa, như chữ “độc
lập”. Nếu “Việt Nam độc lập” mà nói “Việt Nam đứng một” thì
không thể nghe được.
Nhưng có những
tiếng ta sẵn có, thì tại sao lại dùng chữ nước ngoài. Ví dụ:
vì sao không nói “đường to” mà lại nói “đại lộ”, không nói
“người bắn giỏi” mà lại nói “xạ thủ”, không nói “hát múa” mà
lại nói “ca vũ”?... Những ví dụ như vậy nhiều lắm, nhiều
lắm. Các báo Nhân dân, Thời mới, Quân đội nhân dân... đều
dùng chữ nhiều lắm.
Tóm lại chúng
ta dùng chữ nhiều quá, có khi lại còn dùng sai nữa. Mong
rằng báo chí cố gắng sửa đổi cái tệ ấy đi. Tiếng nói là một
thứ của rất quý báu của dân tộc, chúng ta phải hết sức giữ
gìn lấy nó, chớ để bệnh nói chữ lấn át nó đi.
Khoa học ngày
càng phát triển, có những chữ mới mà ta chưa có, thì ta phải
mượn. Ví dụ: ta phải nói “kilô”, vì nếu nói chữ “cân”, thì
không đúng nghĩa là 1.000 gram. Song những chữ dùng tiếng ta
cũng đúng nghĩa thì cứ dùng tiếng ta hơn. Có những người
hình như sợ nói tiếng ta thì nói xấu hổ thế nào ấy! Họ làm
cho các cháu học sinh cũng bị lây bệnh nói chữ, như “phụ
đạo”, “giáo cụ trực quan”... Thật là tai hại!
Nghề báo - khó
như mọi nghề khác
Mấy khuyết điểm
nữa: Sau khi nghiên cứu chỉ thị của Trung ương về báo chí,
có một số đồng chí tiến bộ, những cũng có một số vì trình độ
văn hóa chính trị còn kém thì đâm ra bi quan và muốn đổi làm
nghề khác. Họ không biết rằng nghề nào cũng khó, không có
nghề nào dễ. Phải có ý chí tự lập, tự cường, kém thì phải cố
mà học. Chúng ta phải làm thế nào để vượt được khó khăn, làm
tròn nhiệm vụ. Người cách mạng gặp khó khăn thì phải đánh
thắng khó khăn, chứ không chịu thua khó khăn. “Không có việc
gì khó, có chí thì làm nên”. Câu nói đó rất đúng.
Có người chỉ
muốn làm cái gì để “lưu danh thiên cổ” cơ. Muốn viết bài cho
oai, muốn đăng bài mình lên các báo lớn. Cái đó cũng không
đúng. Những khuyết điểm đó đều do chủ nghĩa cá nhân đẻ ra.
Họ không thấy rằng: làm việc gì có ích cho nhân dân, cho
cách mạng đều là vẻ vang. Bất kì việc gì mà mình là tròn
nhiệm vụ đều là vẻ vang. Trong các anh hùng, chiến sĩ lao
động có người là công nhân, là nông dân, có người làm thầy
thuốc, có người đánh giặc giỏi… và có người dọn cầu xia cũng
trở thành chiến sĩ. Tóm lại, trong lao động không có nghề gì
là hèn, chỉ có lười biếng mới là hèn. Làm tròn nhiệm vụ thì
công tác nào cũng vẻ vang.
Nói về
Hội Nhà báo.
Đó là một tổ chức chính trị và nghiệp vụ. Nhiệm vụ của hội
là phải làm cho hội viên đoàn kết chặt chẽ, giúp đỡ lẫn nhau
để nâng cao trình độ chính trị và nghiệp vụ. Có như thế thì
Hội nhà báo mới làm tròn nhiêm vụ của mình, và những người
làm báo mới phục vụ tốt nhân dân, phục vụ tốt cách mạng.
Viết báo - là
viết cho nhân dân
Chúng ta hãy
đặt câu hỏi: Báo chí phải phục vụ ai?
Có người
nói ở các nước tư bản có tự do báo chí và báo chí không có
giai cấp. Nói vậy đúng không. Ví dụ: Các báo Pháp như báo Figaro,
báo Nước Pháp
buổi chiều... một mặt nó ru
ngủ nhân dân, chia rẽ nhân dân, làm cho nhân dân mất chí khí
phấn đấu, mất tinh thần đoàn kết giai cấp. Mặt khác, nó phục
vụ giai cấp tư bản. Đó là những tờ báo chính trị. Lại còn
những tờ báo “giật gân”, báo nói về ái tình, báo chuyên về
lôi chuyện bí mật của những người có tiền ra để tống tiền...
Tất cả báo chí ấy đều phục vụ lợi ích cho giai cấp bóc lột.
Báo chí Pháp có thật tự do không? Không! Ví dụ báo
Nhân đạo
thường bị bọn thống trị tìm mọi cách để phá: nào phạt tiền,
nào cho bọn du côn phá phách, nào làm khó khăn về giấy in,
nhiều khi báo bị tịch thu...
Báo chí
của ta phải phục vụ nhân dân lao động, phục vụ chủ nghĩa xã
hội, phục vụ cho đấu tranh thực hiện thống nhất nước nhà,
cho hòa bình thế giới. Chính vì thế cho nên tất cả những
người làm báo (người viết, người in, người sửa bài, người
phát hành, vv.) phải có
lập trường chính trị vững
chắc.
Chính trị phải làm chủ. Đường lối chính trị đúng thì những
việc khác mới đúng được. Cho nên các báo chí của ta đều phải
có đường lối chính trị đúng.
Báo chí
của ta không phải để cho một số ít người xem, mà để phục vụ
cho nhân dân, để tuyên truyền giải thích đường lối, chính
sách của Đảng và Chính phủ, cho nên phải có
tính chất quần chúng và
tinh thần
chiến đấu.
Mục đích chung
của chúng ta là xây dựng chủ nghĩa xã hội, đấu tranh thực
hiện thống nhất nước nhà, giữ gìn hòa bình thế giới. Nhưng
mỗi tờ báo như báo của nông dân, báo của công nhân, báo của
thanh niên, báo của phụ nữ... nên có đặc điểm của nó. Về
hình thức thì không rập khuôn; rập khuôn thì báo nào cũng
thành khô khan, làm cho người xem dễ chán.
Về
trách nhiệm báo chí,
Lênin có nói: báo chí là người tuyên truyền, người cổ động,
người tổ chức chung, người lãnh đạo chung. Vì vậy, nhiệm vụ
của người làm báo là quan trọng vẻ vang. Muốn hoàn thành tốt
nhiệm vụ ấy thì phải cố gắng học tập tốt chính trị, nâng cao
tư tưởng, đứng vững trên lập trường giai cấp vô sản; phải
nâng cao trình độ văn hóa, phải đi sâu vào nghiệp vụ của
mình. Cần phải luôn luôn cố gắng, mà cố gắng thì nhất định
thành công.
Trong nghề báo
ta có những kinh nghiệm của ta, nhưng ta cũng cần phải học
thêm kinh nghiệm của các nước anh em. Muốn thế, thì những
người làm báo ít nhất cũng cần biết một thứ tiếng nước
ngoài.
…Trên đây
nói nhiều về người viết báo. Nhưng trong nghề làm báo còn có
nhiều ngành khác, như
ngành in
mà các cô, các chú thích nói chữ gọi là ngành "ấn loát" cũng
rất quan trọng. Bởi vì có những lúc không cẩn thận, in thiếu
dấu, thiếu nét, hoặc in lờ mờ không rõ. Người viết bài thích
dùng chữ, như gọi người đánh cá là "ngư dân", rồi người đi
in lại in thiếu dấu ở chữ u, hóa ra "ngu dân". Đấy chỉ là
một ví dụ để thấy rằng việc in cũng phải làm cho tốt.
Việc
phát hành
cũng rất quan trọng. Phải làm thế nào cho báo có nhiều người
xem. Giá tiền báo cũng cần phải đúng mức. Trong công tác,
người viết, người in, người sửa bài, người phát hành... đều
phải khớp với nhau.
Bác học viết
báo
Có đồng chí hỏi
kinh nghiệm làm báo của Bác. Kinh nghiệm của Bác là kinh
nghiệm ngược. Bác học viết báo Pháp trước, rồi học viết báo
Trung Quốc, rồi sau mới học viết báo Việt Nam. Còn học thì
một là học trong đời sống của mình, hai là học ở giai cấp
công nhân.
Lúc ở
Paris, tuy biết nhiều tội ác của thực dân Pháp, nhưng không
biết làm thế nào để nêu được. Một đồng chí công nhân ở tòa
báo
Đời sống thợ thuyền
(La vie ouvrière) cho Bác biết báo ấy có mục "tin tức vắn",
mỗi tin chỉ năm ba dòng thôi, bà bảo Bác có tin tức gì, thì
cứ viết, đồng chí ấy sẽ sửa lại cho. Từ đó, ngoài những giờ
lao động, Bác bắt đầu viết những tin rất ngắn. Mỗi lần viết
làm hai bản, một bản đưa cho báo, một bản thì giữ lại. Lần
đầu tiên thấy tin được đăng thì rất sung sướng. Mỗi lần đều
đem tin đã đăng trên báo so sanh với bài mình đã viết, xem
sai chỗ nào. Về sau đồng chí ấy bảo Bác cố viết dài thêm vài
dòng nữa, rồi lại vài dòng nữa... Cứ thế kéo dài đến 15, 20
dòng rồi đến cả một cột dài. Lúc đó đồng chí ấy lại bảo:
"Thôi, bây giờ phải rút viết ngắn lại, cũng những việc như
vậy nhưng phải viết cho rõ, cho gọn".
Các báo đăng
bài của mình đều là báo phái "tả", đều nghèo, không trả cho
mình đồng tiền nào. Mình ngày thì đi làm, tối đi mít tinh,
tuy khá vất vả, nhưng vẫn cố gắng viết để nêu tội ác của bọn
thực dân.
Khi đã biết
viết báo, mình lại muốn viết tiểu thuyết. Nhưng lại e rằng
biết chữ Tây võ vẽ như mình thì viết tiểu thuyết sao được.
Tình cờ đọc một truyện ngắn của L. Tônxtôi thấy viết một
cách rất giản dị, dễ hiểu, thì cho rằng mình cũng viết được.
Từ đó mình bắt đầu viết truyện ngắn.
Lúc đó
mình sống ở khu phố công nhân nghèo, hiểu rõ đời sống của
họ, mình cứ viết những điều mắt thấy tai nghe. Viết xong đưa
đến
Nhân đạo
và nói với đồng chí phụ trách về văn nghệ: "Đây là lần đầu
tiên tôi thử viết truyện ngắn, nhờ đồng chí xem và sửa lại
cho". Đồng chí ấy xem xong rồi bảo: "Được lắm, chỉ cần sửa
lại một vài chỗ thôi". Cách mấy hôm sau, thấy mấy truyện
ngắn của mình được đăng báo thì sướng lắm. Sướng hơn nữa là
nhà báo trả cho 50 phờrăng tiền viết bài. Chà! Lần đầu tiên
được trả tiền viết báo! Với 50 phờrăng có thể sống 25 ngày
không phải đi làm, tha hồ tham gia mít tinh, tha hồ viết
báo, tha hồ đi xem sách....
Kinh nghiệm học
viết báo của Bác là như thế.
Bác làm chủ bút
Có một
thời gian mình làm cả chủ bút, chủ nhiệm, giữ quỹ, phát hành
và bán báo của tờ báo
Le Paria
(Người cùng khổ). Các đồng chí thuộc địa Á - Phi viết bài và
quyên tiền, còn bao nhiêu công việc mình đều bao hết. Cách
bán báo; bán cho anh em công nhân Việt Nam, họ không biết
chữ Pháp nhưng họ vẫn mua vì họ biết báo này chửi Tây, mua
rồi họ nhờ anh em công nhân Pháp đọc cho họ nghe.
Một cách
nữa là: ở Paris có những chỗ bán báo lấy hoa hồng. Là đồng
chí với nhau cả, các anh chị ấy bán hộ cho mình mà không lấy
hoa hồng, và họ bán được khá nhiều. Vì các số báo
Le
Paria vừa ra
đều "được" Bộ Thuộc địa Pháp mua gần hết. Còn báo gửi đi các
thuộc địa thì mấy chuyến đều bị tịch thu và người đưa báo
thì bị bắt bỏ tù. Về sau, anh em thủy thủ Pháp bí mật chuyển
hộ, thì không xảy ra việt gì. Nhưng rồi bọn thực dân cũng dò
ra. Sau cùng phải dùng đồng hồ có chuông mà gửi. Cách gửi
như vậy đắt lắm, nhưng báo đều đến được các thuộc địa.
Cách thứ tư:
trong những cuộc mít tinh, mình đưa báo ra phát, rồi nói:
"Báo này nói cho các đồng chí biết bọn thực dân áp bức chúng
tôi như thế nào. Báo này để biếu thôi, nhưng đồng chí nào có
lòng giúp cho báo, thì chúng tôi cảm ơn". Kết quả là: nếu
đem bán thì 100 tờ báo được 5 phờrăng, nhưng "biếu không"
thì có khi được tới 10, 15 phờrăng. Vì anh em công nhân có
một, hai xu hoặc một, hai phờrăng cũng cho cả.
Khi đi
qua Liên Xô đồng chí L. phóng viên báo
Tiếng
còi bảo mình
viết bài và dặn phải viết rõ sự thật: việc đó ai làm, ở đâu,
ngày tháng nào... và viết phải ngắn gọn. Cách đây mấy năm,
mình trở lại Liên Xô. Đồng chí L. lại bảo mình viết. Nhưng
L. lại bảo: chớ viết khô khan quá. Phải viết cho văn chương.
Vì ngày trước khác, người đọc báo chỉ muốn biết những việc
thật. Còn bây giờ khác, sinh hoạt đã cao hơn, người ta thấy
hay, thấy lạ, thấy văn chương thì mới thích đọc.
Khi đến
Hoa Nam, mình lại tập viết báo Trung Quốc. Mỗi lần viết
xong, mình sửa đi sửa lại mấy lần rồi mới gửi đến
Cứu
vong nhật báo....
Thấy bài minh đã được đăng lại được đóng khung, điều đó
khuyến khích mình tiếp tục viết. Nói tóm lại, mình phải học
tập không ngừng và phải luôn luôn khiêm tốn.
Đến ngày
Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội ra tờ báo
Thanh
niên thì
mình lại học viết tiếng ta. Lúc ấy, vấn đề khó khăn là làm
thế nào để gửi báo về nước cho đến tay người đọc.
Năm 1941, mình
bí mật về nước. Theo lời dạy của Lênin: tờ báo là công cụ
tuyên truyền, cổ động, tổ chức và lãnh đạo, cho nên mình cố
gắng ra một tờ báo ngay, và phải làm rất bí mật vì luôn luôn
có mật thám của Pháp, Nhật và Bảo Đại rình mò. Điều kiện
sinh hoạt thì bữa đói, bữa no. Làm báo thì phải có đá in.
Mấy đồng chí đi lấy trộm những tấm bia đá, rồi mài mấy ngày
mới thành bản in. In thì phải viết chữ trái lên đá, thế là
phải có một đồng chí phải hì hục tập viết chữ trái. Mấy số
báo đầu, ba, bốn anh em cùng làm, nhưng in cứ toe toét, chỉ
in được ít và xấu xí. Nhưng về sau cứ tiến bộ dần, mỗi lần
in được gần 300 số. Phải đặt bia đá "nhà in" ở ba chỗ khác
nhau. Khi động chỗ này thì chạy đến chỗ khác mà in, và báo
vẫn ra đúng kì. Địch chịu không làm gì được.
Vấn đề giấy
cũng gay. Lúc bấy giờ ai mua nhiều giấy địch cũng nghi, và
theo dõi. Các chị em mỗi người đi chợ mua năm, mười tờ, nói
dối là mua cho con cháu học, rồi góp lại để in báo.
In bản đá, muốn
sửa chữa phải dùng a xít, Mà a xít thì mua đâu được? Có đồng
chí đã nghĩ ra cách dùng chanh thay a xít. Chị em lại mua
chanh để ủng hộ báo.
Còn việc phát
hành: Để báo ở các hang đá bí mật Các đồng chí phụ trách cơ
sở Việt Minh cứ đến đó mà lấy. Báo bán hẳn hoi, chứ không
biếu.
Thế là mọi việc
đều dựa vào quyết tâm của mình, dựa vào lực lượng và sáng
kiến của quần chúng.
Đồng bào địa
phương rất thích đọc báo, vì báo viết điều gì cũng thắm thía
với họ. Đồng bào còn tự động tổ chức những tổ đọc báo và bí
mật đưa tin tức cho báo. Đồng bào lại tìm đến cách tuyên
truyền cho lính dõng đọc báo để làm "binh vận".
Đề tài duy nhất
Về nội dung
viết, mà các cô, các chú gọi là "đề tài", thì tất cả những
bài Bác viết chỉ có một "đề tài" là chống thực dân đế quốc,
chống phong kiến địa chủ, tuyên truyền độc lập dân tộc và
chủ nghĩa xã hội. Duyên nợ của Bác với báo chí là như vậy
đó.
Kết luận: kinh
nghiệm của 40 năm là: không sợ khó, có quyết tâm. Không biết
thì phải cố gắng học, mà cố học thì nhất định học được. Bây
giờ các cô, các chú có điều kiện học tập dễ dàng hơn Bác
trước kia. Mong các cô, các chú cố gắng và tiến bộ!
HỒ CHÍ MINH
Trích bài nói
chuyện tại Đại hội lần thứ hai Hội nhà báo Việt Nam,
16-4-1959
Hồ Chí Minh toàn tập
Quay lại |