|
TỘT BẬC LÀ
TỰ DO, HẠNH PHÚC CHO NHÂN DÂN
Bác viết “Nếu
nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập
cũng không có ý nghĩa gì”. Bác hiểu rất rõ độc lập cũng chỉ
là phương tiện để thực hiện tự do, hạnh phúc cho nhân dân.
Tự do, hạnh phúc cho nhân dân mới là mục đích của nhiệm vụ
của Đảng và Nhà nước...
Chiến tranh thế
giới lần thứ nhất kết thúc năm 1918. Ngày 28 tháng 6 năm
1919, các nước thắng trận và bại trận đã họp Hội nghị tại
Versailles, Pháp, để ký kết các hòa ước chính thức, cũng như
phân chia các quyền lợi cho các nước thắng trận.
Các nước thắng
trận bao gồm Anh, Pháp, Nga, Ytalia, Mỹ. Các nước bại trận
bao gồm Đức, Áo - Hungary, và Thổ Nhĩ Kỳ.
Tại Hội nghị
Versailles này, bên cạnh các đoàn đại biểu chính thức, còn
có đại diện các dân tộc bị áp bức, đến dự Hội nghị để yêu
cầu độc lập và tự do cho dân tộc mình, như đại diện cho
người Aixơlen, người Ấn Độ, người Triều Tiên, người Arập…
Khi đó người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc đang hoạt
động ở Pháp, đã tự tổ chức nhóm người Việt Nam yêu nước tại
Pa-ri, và tại các tỉnh ở Pháp. Ông Nguyễn Ái Quốc đã đến Hội
nghị Versailles với danh nghĩa đại diện cho tổ chức này.
Tại Hội nghị
Versailles, ông Nguyễn Ái Quốc đã phát cho các đại biểu dự
Hội nghị “Bản yêu sách của dân tộc Việt Nam gửi đến Hội nghị
Versailles”. “Bản yêu sách” này bao gồm 8 điểm rất ôn hòa,
yêu cầu Chính phủ Pháp trao trả một số quyền tự do, dân chủ
cơ bản tối thiểu cho nhân dân Việt Nam.
“Bản yêu sách”
nổi tiếng của người thanh niên yêu nước Nguyễn Ái Quốc gửi
Hội nghị Versaillé năm 1919 đó, bao gồm 8 điểm là:
1 -
Ân xá toàn thể chính trị phạm Việt Nam.
2 -
Cải cách nền pháp lý Đông Dương, cho người Việt Nam cũng
được bảo đảm về mặt pháp lý như người Âu, bỏ hẳn Tòa án đặc
biệt, công cụ để khủng bố những người Việt Nam lương thiện
nhất.
3 -
Tự do báo chí và tự do tư tưởng.
4 -
Tự do lập hội và tự do hội họp.
5 -
Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do ra nước ngoài.
6 -
Tự do học tập và mở các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp cho
người bản xứ ở khắp các tỉnh.
7 -
Thay thế chế độ sắc lệnh bằng chế độ luật pháp.
8 -
Phải có đại biểu thường trực người Việt Nam do người bản xứ
bầu ra, ở bên cạnh Nghị viện Pháp để trình bày nguyện vọng
của người bản xứ”.
Sau “Bản
yêu sách 8 điểm”
gửi Hội nghị Versailles, lần đầu tiên dư luận ở Pháp, và ở
Việt Nam biết đến cái tên Nguyễn Ái Quốc, một thanh niên
Việt Nam trẻ tuổi đấu tranh cho độc lập, tự do, dân chủ cho
nhân dân Việt Nam.
Và cũng từ đó,
mật thám Pháp bắt đầu để ý, theo dõi chặt chẽ mọi hoạt động
của ông Nguyễn Ái Quốc. Bởi vì, với Nhà nước thực dân độc
tài, phản dân chủ, thì mọi tiếng nói đòi tự do, dân chủ cho
người dân Việt Nam đều bị coi là nguy hiểm cho Nhà nước thực
dân.
Nhưng tất cả
những yêu sách ôn hòa đó của Nhóm người Việt Nam yêu nước
của ông Nguyễn Ái Quốc đều không được Chính phủ Pháp, cũng
như các nước trong Hội nghị Versailles quan tâm, để ý. Từ đó,
ông Nguyễn Ái Quốc rút ra kết luận quan trọng rằng không thể
trông cậy vào các nước khác, “muốn được giải phóng, các dân
tộc chỉ có thể trông cậy vào mình, trông cậy vào lực lượng
của bản thân mình”.
Bây giờ
nhìn lại
Bản yêu sách 8 điểm
của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Hội nghị Versailles năm 1919,
chúng ta thấy rằng tư tưởng của Bác Hồ về một thể chế tôn
trọng những quyền tự do, dân chủ cho người dân được hình
thành từ rất sớm. Khi đó Bác Hồ mới 29 tuổi, và mới sang
Pháp được 8 năm. Trong số các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước
ta, thì Bác Hồ là người duy nhất sống ở nước ngoài tới 30
năm.
Bác ra đi tìm
đường cứu nước năm 1911, tại bến Nhà Rồng, Sài Gòn, và chỉ
đến năm 1941 mới trở về nước, để lãnh đạo Đảng, nhân dân đấu
tranh giành chính quyền. Bởi vậy Bác là người hiểu rất rõ
những hạn chế, xấu xa của chế độ tư bản, thực dân, nhưng
đồng thời Bác cũng hiểu được rất rõ các giá trị của nền văn
minh phương Tây, của chế độ tự do, dân chủ phương Tây.
Chính bởi vậy,
vào năm 1946, khi Bác Hồ chỉ đạo soạn thảo bản Hiến pháp đầu
tiên năm 1946 của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, bản Hiến
pháp 1946 đó chứa đựng rất nhiều giá trị tiến bộ của nền dân
chủ phương Tây. Bác Hồ đã lãnh đạo Đảng và nhân dân Việt Nam
đánh đuổi thực dân, nhưng những giá trị của nền văn minh
phương Tây, thì cần phải khiêm tốn học hỏi. Đó chính là tính
biện chứng trong tư tưởng Hồ Chí Minh.
Điều 10 của
Hiến pháp 1946 qui định: “Công dân Việt Nam có quyền: - Tự
do ngôn luận. - Tự do xuất bản. - Tự do tổ chức và hội họp.
- Tự do tín ngưỡng. - Tự do cư trú, đi lại trong nước và ra
nước ngoài”. Nội dung của điều 10 này rất giống một phần nội
dung 8 điểm mà Bác Hồ đã gửi Hội nghị Versailles cách năm
1946 đó 27 năm.
Hiện nay trong
cả nước đang dấy lên phong trào “lao động, học tập gương đạo
đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Đây là phong trào rất hay,
rất cần thiết, nhưng theo tôi thiển nghĩ thì chưa đủ. Bởi vì
đạo đức Hồ Chí Minh chỉ là một nội dung trong tư tưởng Hồ
Chí Minh.
Một diểm nhất
quán và hết sức quan trọng trong Tư tưởng Hồ Chí Minh là về
xây dựng một Nhà nước công bộc của dân, đặt lợi ích của nhân
dân lên trên hết, “việc gì có lợi cho dân thì phải hết sức
làm, việc gì có hại cho dân thì phải hết sức tránh”. Trong
thư “Gửi các ủy ban nhân dân các bộ, tỉnh, huyện, và làng”
tháng 10 năm 1945, Bác viết “Nếu nước độc lập mà dân không
hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng không có ý nghĩa
gì”. Như vậy, Bác hiểu rất rõ độc lập cũng chỉ là phương
tiện để thực hiện tự do, hạnh phúc cho nhân dân. Tự do, hạnh
phúc cho nhân dân mới là mục đích của nhiệm vụ của Đảng và
Nhà nước.
Chừng nào còn
có kẻ đánh bạc cả triệu đôla, nhưng cả triệu người dân còn
thiếu thốn nhiều bề, chừng nào còn có cán bộ hách dịch, xếch
mé với dân, không làm tròn trách nhiệm là công bộc của dân,
chừng nào người dân còn chịu oan khuất, phải đi khiếu kiện
kêu cầu công lý, chừng nào bộ máy hành chính còn hành dân,
thì chừng đó, tư tưởng Hồ Chí Minh còn chưa được quán triệt
trở thành hành động trong thực tế.
Bây giờ
nhìn lại
Bản yêu sách 8 điểm
của Bác Hồ cách đây gần 100 năm, và bản Hiến pháp đầu tiên
năm 1946, chúng ta thấy rõ tư tưởng của Bác Hồ về xây dựng
một thể chế tôn trọng các quyền cơ bản của nhân dân.
Từ đó chúng ta
thấy rõ rằng cần phải từ phong trào lao động, học tập theo
gương đạo đức Hồ Chí Minh hiện nay, nâng cao lên thành phong
trào học tập và thực hiện tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng
một nhà nước công bộc của dân.
Theo Minh Tuấn
(Tokyo, Nhật Bản) - Dân trí
Quay lại |