|
KỂ CHUYỆN
TÀI NGOẠI GIAO CỦA BÁC HỒ
|
 |
|
Chủ tịch Hồ Chí Minh
tiếp đoàn nghị sĩ Quốc hội Anh sang thăm VN
(4-5-1957) - Ảnh tư liệu |
Nhân dịp kỷ niệm 60 năm Ngày thành lập Ngành Ngoại giao,
Bộ trưởng Ngoại giao
Nguyễn Dy Niên và nguyên Đại sứ Việt Nam tại năm nước Bắc Âu
Phạm Ngạc
kể những mẩu chuyện chung quanh tài ngoại giao của Bác Hồ.
1. Bác Hồ với
Thủ tướng Ấn Độ Nehru
Tại cuộc đối
thoại với các đoàn viên thanh niên ngành ngoại giao chiều
ngày 25-8 vừa qua tại Hà Nội, một bạn trẻ đề nghị Bộ trưởng
Ngoại giao Nguyễn Dy Niên kể về những kỷ niệm khi ông làm
phiên dịch cho Bác Hồ. Ông Nguyễn Dy Niên, năm nay 70 tuổi,
51 năm làm việc trong ngành ngoại giao, đã kể cho các đoàn
viên thanh niên nghe câu chuyện còn ít người biết dưới đây.
Năm 1958 Bác Hồ
sang thăm Ấn Độ. Trước đó, tôi được cử sang Ấn Độ học tiếng
Hindhi, chuẩn bị cho chuyến thăm này của Bác Hồ và vinh dự
được làm phiên dịch cho Bác trong thời gian Người ở thăm Ấn
Độ.
Ấn tượng sâu
sắc và vinh dự to lớn đối với tôi là lần đầu tiên được đọc
bài diễn văn của Bác đã dịch sẵn sang tiếng Hindhi. Trong
cuộc mít-tinh có hàng vạn người dự tại Red Fort (Thành Đỏ) ở
thủ đô Delhi, các bạn Ấn Độ làm sẵn một cái ghế cho Bác Hồ
ngồi trên bục danh dự. Chiếc ghế trông như một cái ngai vàng,
rất lớn. Trong khi đó, Thủ tướng Ấn Độ ngày ấy là J. Nehru
thì chỉ ngồi một chiếc ghế bình thường như mọi người khác.
Khi Thủ tướng Nehru mời Bác Hồ ngồi vào chiếc ghế đó, Bác
dứt khoát từ chối. Thấy vậy, Thủ tướng Nehru nói: Ngài là
khách danh dự của chúng tôi, việc Ngài ngồi lên chiếc ghế
này chính là niềm vinh dự của chúng tôi mà...
Chứng kiến điều
này, hàng vạn người dự mít tinh phía dưới quảng trường đứng
cả lên xem. Hai vị lãnh tụ của hai nước cứ nhường nhau, cuối
cùng chẳng ai ngồi lên chiếc ghế lớn ấy. Thủ tướng Nehru
đành gọi người cho chuyển chiếc ghế đi, thay bằng một chiếc
ghế khác giản dị hơn. Thấy vậy, hàng vạn người dân Ấn Độ
dưới quảng trường rất cảm kích vỗ tay vang dội và hô rất to:
"Hồ Chí Minh muôn năm!" Hồ Chí Minh muôn năm!". Chuyện này
được người Ấn Độ sau đó kể lại rất nhiều, trở thành một
huyền thoại của họ về Bác Hồ.
Trong chuyến
thăm này, trong một bữa tiệc do Thủ tướng Nehru chiêu đãi
Bác Hồ có món thịt gà địa phương rất nổi tiếng. Người Ấn Độ
khi ăn cơm không dùng thìa, dĩa mà dùng năm ngón tay để bốc
thức ăn. Cả Bộ trưởng Ngoại giao Ấn Độ cũng muốn dùng tay
bốc thức ăn. Nhưng tại bữa tiệc quốc tế người ta phải dùng
dao, thìa, dĩa cho lịch sự. Khi món thịt gà được đưa ra, các
quan khách Ấn Độ có vẻ không quen dùng dao, dĩa. Bác Hồ rất
tinh ý, Người nói với Thủ tướng Nehru: Thịt gà phải ăn bằng
tay thì mới ngon chứ còn ăn bằng thìa dĩa thì khác nào nói
chuyện với người yêu lại phải qua ông phiên dịch. Nghe Bác
Hồ nói vậy, cả bàn tiệc cười ầm cả lên làm cho không khí bữa
tiệc hôm đó rất vui vẻ và thân mật.
2. Những bài
học của Bác
Nhân tham gia
hiệu đính bản dịch tiếng Anh cuốn sách Tư tưởng Ngoại giao
Hồ Chí Minh , tôi nhớ lại những kỷ niệm và bài học Bác dạy
về công tác đối ngoại.
Bác luôn kịp
thời uốn nắn tác phong đối ngoại của cán bộ. Khi qua Bắc
Kinh trong thời gian Trung Quốc có khó khăn về kinh tế những
bữa ăn vẫn rất nhiều món, một cán bộ Việt Nam đi theo thích
thú gắp ăn thử tất cả các món. Bác nhắc nhở: Chú thích nhất
món nào thì ăn món đó, để lại các món khác, tiết kiệm cho
bạn.
Bác có biệt tài
tiếp khách và gây ấn tượng sâu sắc với khách quốc tế, đồng
thời cũng rất cảnh giác. Một lần tiếp đoàn thể thao nước
ngoài, khi giới thiệu tới Phó đoàn, Bác nói ngay: Tôi biết
ông này. Phó đoàn (sĩ quan tình báo) sau đó thú nhận, khi
Bác sang thăm nước ông ta, ông đóng vai sĩ quan cận vệ,
không ngờ sang Việt Nam mặc thường phục Bác vẫn nhận ra.
Ngày nay ta nêu
cao và thực hiện rất hiệu quả chính sách ngoại giao rộng mở,
đa phương hóa, đa dạng hóa, sẵn sàng là bạn và đối tác tin
cậy với tất cả các nước. Thực tế đường lối đối ngoại này đã
được Bác khởi xướng và đặt nền móng ngay từ khi Người bắt
đầu hoạt động cách mạng.
Sau khi đi đến
hầu hết các châu lục và sào huyệt của chủ nghĩa thực dân để
tìm hiểu tình hình, Người đã giương cao ngọn cờ đoàn kết các
dân tộc thuộc địa, tranh thủ sự ủng hộ của các lực lượng
tiến bộ trên thế giới, đòi quyền lợi tại Hội Quốc Liên (sau
Thế chiến I), tại Hiến chương Đại Tây Dương và sau này là
Liên Hợp Quốc (sau Thế chiến 2), cộng tác chặt chẽ với đồng
minh chống Nhật. Người đã chủ động giúp đỡ và cộng tác với
các sĩ quan tình báo của Mỹ, bố trí hai sĩ quan Mỹ cùng ở
sát bên mình trong an toàn khu để theo dõi tình hình thế
giới và liên lạc với đồng minh. Việc đó đã chinh phục tình
cảm của Trung úy Patti và cộng sự cho mãi đến sau này.
Theo website Bộ
Ngoại giao
Quay lại |